10h đêm...

Đứa con gái ngập ngừng trước cửa một phòng hát ở Fantasic Bar. Mấy thằng bảo vệ đưa mắt nhìn nó từ đầu đến chân, cái nhìn lả lơi và chẳng mấy thiện cảm, chúng thì thầm với nhau :

- Mặc nguyên cả đồng phục trường cấp 3 thế kia mà mò vào đây giờ này, chắc là "hàng họ" của thằng nào trên phòng VIP...

Rồi liếc nhau cười hô hố. Nó nghe thấy, tức lắm, nhưng không phản ứng. Rụt rè và thận trọng, đẩy nhẹ cách cửa phòng 103, một khe hở vừa đủ để nó có thể nhìn rõ. Tiếng nhạc chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ làm tim nó đập mạnh hơn. Căn phòng lớn mờ mờ ánh đèn xanh đỏ cùng mùi gì đó nồng nồng xộc ra làm nó phải bụm miệng, suýt nôn. Băng ghế sopha dài vất vưởng dáng những thằng con trai tóc tai dựng ngược nằm, ngồi đủ tư thế, thậm chí không xác định nổi tư thế. Vài đứa lăn ra ngủ, vài đứa ngồi ườn mắt lim dim... Và nó thấy Vương Anh - thằng bạn nó đang gục mặt bên chiếc bàn kính lớn bày la liệt những gói trắng trắng bên một cái bình thủy tinh. Hoảng hốt, nó đẩy mạnh cánh cửa, xồng xộc chạy vào. Một thằng thấy thế, vội vớ cái điều khiển giảm âm lượng nhạc, cất giọng khàn đặc chòng ghẹo :

- "Mái" của thằng nào kia ?

Tức thì hơn chục cái đầu mắt lờ đờ ngóc dậy hướng ánh mắt về phía cửa. Con bé gọi to :

- Vương Anh !

Kẻ mang tên Vương Anh ngẩng đầu, thấy nó thì giật mình thảng thốt :

- Cái quái gì thế này ???

Nó chạy lại chỗ Vương Anh, lay lay vai thằng bạn :

- Đi về đi...

Vương Anh bật dậy, quát tướng :

- Mày điên à? Đến đây làm gì? Sao đi học xong không về nhà?

Nó yếu ớt :

- Đi về với tao, đi...

- Không! - Vương Anh trợn mắt - Ai bảo mày đến đây, con điên này...

Nó vẫn cố nài nỉ, nước mắt lưng tròng :

- Mày về thì tao mới về cơ...

Vương Anh lúng túng thật sự. Nó không biết phải nói gì với con bạn thân lúc này. Thấy ồn ào, những đứa khác bắt đầu chú ý. Vương Anh giận dữ ném mạnh lon Heineken trên tay xuống đất, bọt bắt tung tóe. Chợt, một thằng con trai mặc sơ mi trắng, có chiếc khuyên tai đen nhỏ xíu lấp lánh bên tai phải nãy giờ ngồi trong một góc quan sát, tay đang vân vê điếu cỏ, mỉa mai :

- Sao tao ghét mấy con "voọc" thích lo chuyện bao đồng thế nhở!

Nó quét ánh mắt tức tối về phía thằng con trai trong góc, mím chặt môi. Đặt điếu cỏ xuống bàn, thằng con trai tiến về phía nó, châm chọc :

- Ngọt nước ra phết. Vương Anh cho tao mượn bạn mày 1 hôm nhé.

Vương Anh quay mặt đi :

- Thôi Cường, bạn tao...

Cường nhếch mép, một bàn tay nó đặt lên hông đứa con gái. Theo phản xạ, con bé quay ngoắt lại, Cường lãnh trọn năm ngón tay thon dài trên má...đau rát.

- Đm!

Cường áp sát vào người nó, rít lên :

- Con ranh này...

Vương Anh hoảng hốt, đẩy Cường ra, kéo tay con bạn :

- Thôi, về!

Cánh cửa đóng sầm lại tức tối. Mấy thằng con trai ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cường lẳng lặng trở về chỗ cũ, mặt nó sa sầm, chậm rãi đưa điếu cỏ vừa cuốn lên môi. Rồi chẳng hiểu nghĩ sao, nó lại bỏ xuống. Nó thấy đầu ong ong, khó chịu. Không hiểu là do chất kích thích hay do con bé vừa rồi. Chưa bao giờ nó gặp đứa con gái nào trong bar dám thái độ bố láo với nó như thế. Ít ra thì quán bar này đã quá quen thuộc với Cường, và tất cả mọi người ở đây đều phải nể nó, vì cái độ chơi, và liều! Khuôn mặt đứa con gái cứ chập chờn trước mắt Cường, thánh thiện nhưng sắc sảo, nói chung là khó tả..! Bần thần một lúc, Cường quyết định bỏ về, nó thèm ngủ sau một tối chơi bời mệt rã rời. Xuống hầm để xe, nó chợt nghe tiếng thằng Vương Anh cằn nhằn :

- Kệ tao! Mày không phải nói nhiều. Đuổi thì tao đi, không phải thách!

Giọng đứa con gái như van lơn :

- Tao xin mày đấy...Bố ****** đang lo lắm. Không ai trách mày đâu, cũng không bắt mày phải xin lỗi mà...

Vương Anh gắt lên :

- Ông bà ấy nhờ mày khóc thuê à mà phải sướt mướt ?! Mày biết tính tao rồi đấy, tao nói là tao làm...Từ mặt tao á? Đuổi tao khỏi nhà á? Tao đi rồi tưởng ông bà ấy phải mở tiệc ăn mừng chứ lại sai mày tới níu kéo à? Có phải bãi nước bọt đếch đâu mà nhổ xong lại liếm!

Bị phản ứng quá gay gắt, đứa con gái lặng im, nước mắt bắt đầu tuôn lã chã. Cường xuất hiện, phá tan sự im lặng đó :

- Nó nói đúng đấy, mày về đi...

Vương Anh sửng sốt :

- Cường..?

Cường nhìn thẳng vào mắt nó, nói :

- Chỗ tiền mày nợ bọn Linh lùn để anh em trả giúp cho, bao giờ có đưa lại sau cũng được. Đừng để ông bà già suy nghĩ nhiều. Mà từ nay cũng thôi cờ bạc đi, báu gì mấy đồng rẻ rách!

Vương Anh ngập ngừng :

- Nhưng...tao...

- Nhưng nhưng cái gì, cứ thế mà làm. Thôi, đưa bạn mày về đi, muộn rồi...

Nói rồi cắm chìa khóa vít ga phóng thẳng. Vương Anh thở dài, huých tay con bạn :

- Lên xe tao đèo về. Lần sau đừng có tự ý mò đến những chỗ thế này nhá. Vướng bọn con gái chúng mày mệt ruột lắm!

Con bé phụng phịu trèo lên xe, không quên hỏi lại :

- Mày sẽ về nhà chứ?

- Vầng! - Vương Anh gằn giọng.

Mẹ bảo con gái...

cnttbachkhoa , 2012/02/13 20:34 , Blog , Comments (7) , Reads (170) , Via Original
Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.
Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
ST

Thơ thẩn

cnttbachkhoa , 2012/02/07 23:28 , Blog , Comments (1) , Reads (228) , Via Original
Lời đồn cũng đã đến tai,
Bít tết số 6 Hòe Nhai hàng đầu.
Bò nướng thì phải Gầm Cầu,
Vừa ngon lại rẻ ở đâu nào bằng.
Nghe người ta kháo nhau rằng
Ở Kim Mã Thương bún măng đậm đà
Cháo sườn chẳng ở đâu xa
Lý Quốc Sư đó gần Nhà Thờ thôi
Đào Duy Từ lắm người ngồi
Trà chanh chè chuối lại rồi chè Khoai
Món nem có 1 - 0 - 2
Hình như là quán nem tai bà Hồng
Nem lụi Ấu Triệu cũng đông
Hay là nem rán Hàng Bông rẽ vào
Tạm Thương ngõ nhỏ xin chào
Nem chua khoai rán món nào cũng ngon
Bánh giò đĩa bé con con
Vườn hoa Lý Tự Trọng còn bán không?
Lý Văn Phúc - rõ là đông
Chân cánh gà nướng than hồng chín ngay
Hải sản cả tối lẫn ngày
Hồng Hà , Tân Ấp rẽ ngay tới liền
Muốn rẻ ăn quán Bích Liên
Muốn cay thì cứ ghé liền Hương Lan
Mã Mây có món cơm rang
Sữa chua thì ghé Hàng Than cho gần
Còn như nếu thích gà tần
Xin mời ghé Tống Duy Tân ăn liền
Quán Thánh có bánh bao chiên
Ngã tư ngay đó nối liền Đặng Dung
Còn như nếu thích bún bung
Đồng Xuân ngõ chợ nào cùng vào thôi
Nguyễn Hữu Huân có món xôi
Cửa hàng Xôi Yến thôi rồi hết chê
Ai mà muốn đỏ lên đê
Nhật Tân thịt chó xin thề giải đen!!!!
Thạch dừa - Hàng Cót hàng đầu
Không thì ăn ở Hoàng Cầu cũng hay
Vị ngon trên từng ngón tay
KFC đó - cả ngày đều đông
BBQ - nướng than hồng
Chưa ăn mà chỉ mới trông đã thèm
Ăn xong mà muốn ăn kem
Kiểu gì cũng nghĩ tới kemTràng Tiền
Pizza hut - gọi có liền
Pasta cũng vậy - ăn nghiền như nhau
Phó Đức Chính - ghé tới mau
Làm nồi lẩu ếch cùng nhau hít hà
Trà ngon phải kể đến là
Nguyên Hồng - trà đạo đậm đà hương thơm
Buổi trưa mà muốn ăn cơm
Hải Sư - Giảng Võ ngon hơn vỉa hè
Đã thế lại có món chè
Ăn xong tráng miệng chỉ nghe đã thèm
Bún chả cùng với bún nem
Ở ngay Ngọc Khánh thử xem thế nào
Feeling Tea cũng xin chào
Thương hiệu trà sữa tự hào bao năm
Nếu thèm cháo cá rau răm
Hàng Bông gần lắm, ngã năm ngay đầu
Ngô luộc cá nướng lên cầu
Nếu ko thì ghé đoạn đầu Mã Mây
Hoa quả dầm - trộn đá xay
Cả đường Tô Tịch rẽ ngay bờ Hồ
Hàng Đào xe đạp chở ngô
Xào chung với tép rang khô đảo hành
Miến lươn chỗ đoạn Đường Thành
Đậm đà ngon ngọt ko tanh tí nào
Hàng Đường cả phố mời chào
Ô mai - mơ mận khế xào chua cay
Thịt bò khô cũng ngay đây
Cả đường Hàng Giấy vị cay ớt nồng
Phùng Hưng lẩu rất là đông
Đồng Xuân dãy chợ cũng không kém phần
Cát Linh bát bảo - nhân trần
Ngô Sĩ Liên đó - ngay gần nem chua
Núi Trúc lên tiếng xin thưa:
"Spagetti box thừa món ngon"
Rảnh thì ghé Nguyễn Hoàng Tôn
Lẩu lòng bò với khoai môn chiên vàng
Văn Cao - lẩu cháo sẵn sàng
Kim Mã lẩu vịt rộn ràng đông vui
Lạc rang - Bà Triệu ngọt bùi
Vằn thắn Hàng Chiếu ngửi mùi từ xa
Hoàn Kiếm món nộm đậm đà
Hàng Vải nước mía từ xa vẫy chào
Nhà tôi ở phố ... Hàng Rào
Muốn ăn mà chẳng thể nào trèo ra....
Beleive it or not, this is a fairly common question and in all reality the answer is quite simple. Adding a user to the sudoers list on a fully installed Linux system such as Debian is only possible via the command visudo. Users in the sudoers list are allowed the privileges to run commands and open files as the root user.

We will show you how adding a new sudoer is quickly done.

Open a Root Terminal and type visudo (to access and edit the list)

Using the up/down arrows, navigate to the bottom of the sudoers file that is now displayed in the terminal

Just under the line that looks like the following:

        root ALL=(ALL) ALL

Add the following (replacing user with your actual username):

        user ALL=(ALL) ALL

Now press Ctrl+X and press Y when promted to save

That's it, your new user now has root privileges!
Some site might claim that they have the latest 2011 version of CCNA module test, but actually the module test hasn't changed from 2008. Trust me. I'm serious. Only final tests changed

Here is one example: I found this question on a "2011 version" of E2 - Module 1:

If a router cannot find a valid configuration file during the startup sequence, what will occur?

But actually, this question is already in my blog post about E2 - Module 1 on November 11, 2008:

http://www.cnttbachkhoa.com/blog/2008-11-06-ccna-v4-e2-module-1-100/

Don't panic. My site has the most updated questions and answer :)

Pages: 1/113 First page 1 2 3 4 5 Next page Final page [ View by Articles | List ]